Lối hẹp
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Những đám mây trời hé phước xuân Ào ào trút đổ thật trong ngần! Mưa đem ý tứ lời ngà ngọc Rửa sạch lòng ai tội lỗi tan Ấy chính là khi bỏ hết đời Tham lam chất núi mãi không rời Như bao túi lủng không người vá Cố gắng thêm nhiều bão cuốn trôi Những dạo mưa lòng đã lạnh lùng Kêu rêu tiếng dế với tình chung Vì tiền giết chết mùi trinh bạch Mấy kẻ ra đi cõi mịt mùng Tóc hát làn mây, gió gọi đây Buồn rầu sởn ốc lá vừa bay Mê đời đã vội nơi Âm Phủ Từ bỏ Thiên Đàng phủi trắng tay Khóc hết từng năm cảnh thói tình Bao nhiêu tính toán với bình minh Bàng hoàng núp ở nơi tăm tối Lặng lẽ ra đi những bóng hình Hãy giảng Tin Lành khắp thế gian, Tìm người bước tới bến ly tan! Rằng hồn vĩnh viễn không hề chết; Xác ngủ thôi nha, ở dương trần Biết Chúa, ăn năn tội lỗi nào! Đừng hay lẩn khuất bước lao xao! Ngày mai hối hận nằm trong lửa Dẫu muốn vinh quang chẳng thể nào Một lối mênh mông đến tận giờ Vùi chôn tất cả với cơn mơ Và bao ác uế theo nhau hết Bị ném vào trong lửa chực chờ Một lối kia đi dẫu hẹp rồi Bao nhiêu thử thách vội lên ngôi Nhưng rồi Chúa đã toan đem cứu Phước lớn an bài thật sáng soi!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào