Lời dặn
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Vương Trọng
Nếu đời tôi dừng lại chốn tha hương Tang lễ xin đừng làm với lễ nghi cấp tá Đồng phục, súng, lưỡi lê tôi không lạ Màu cờ kia sẵn trong máu tim tôi! Lời điếu văn nghe quá quen rồi Hội Nhà văn xin cũng đừng bận rộn Những trang viết suốt một đời vất vưởng Các báo đừng tìm nhặt để đăng lên. Khi mắt tôi khép lại cái nhìn Hãy đưa tôi về nơi sinh nở Làng tôi nhỏ, lối vào làng cũng nhỏ Ô Tô về phải dừng lại đường quan Thi hài tôi sẽ trở về với làng Trên sức lực bạn bè, xóm mạc Những bàn tay lam nham cua cắp Những bàn chân tập tễnh bước gai đâm Núi Quỳ Sơn sẵn dành chỗ tôi nằm Hoa ấm lửa, đất nồng hơi than cháy Hạnh phúc lắm được nằm xuống đấy Dù gió mưa, không biết lạnh bao giờ. Chẳng cần bia khắc tên tuổi nhà thơ Dân quê kiểng, trời cho bền trí nhớ Trẻ chăn châu vui đùa cùng cây cỏ Sẽ chỉ cho ai tìm đến chố tôi nằm. Những vòng hoa thành phố quá chóng tàn So sao được với tình thương gốc rễ!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào