Loài hoa ra đi
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Ngày mai biết rằng anh ra đi mãi mãi với thời gian pha lê sáng chói Và em cũng tự trút hết hơi tàn Thôi, những niềm đau hoang dại của đời người Dìm xuống đáy huyệt lòng kim cương sâu xoáy! Đừng kéo dài thêm ba tấc lưỡi ngông nghênh Đừng phết thêm màu đen trăng mực Đừng dại khờ giành lấy cái cao hơn như đỉnh núi! Rồi tất cả an bài là thiên định phút giây bay Hiếp đáp nhau chi, hỡi con người tội nghiệp! Giờ ta đây hoá những bông hoa màu đỏ Cứ ngát hương trọn hết nghĩa yêu người Cứ lẳng lặng như loài rong rêu trên biển Làm mồi cho cá nhỏ cứ sinh sôi Không phải là hoa, xin em hãy là người tuyệt diệu Đến nhân gian không nhỡ cái tình người!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào