Loài ghen tuông
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Khi người phụ nữ ghen phủ bóng mình khắp thế giới linh hồn Sáng suốt, u tối, hiền lành và ác độc dẫy đầy ngăn kéo tâm tư Mưa đâu bằng nước mắt ghen tuông Gió đâu bằng tiếng thét ghen tuông Thế gian bỗng thành ích kỉ Phải, yêu là thế trong toà văn hoá riêng tư! Mắt màn đêm kéo che mắt ướt Các loại mắt về khuya Mùa xuân mong chờ dâng lên ngọn Olympia Mà chàng thì lạnh tảng băng vùng Bắc Cực xa vời Người ta tiếc phải chi ngày ấy… Ngày ấy em mềm đi câu nói ngọt đường phèn thoa lòng anh đấy Bây giờ… bây giờ… nào đau khổ xé rèm mi! Ôi, ta thương tỉ tỉ người phụ nữ lạc mất nhu mì! Ôi, ta xót xa cho tài nữ và nết na bị ruồng rẫy vất vưởng nhân gian! Ôi, ta có một nhưng linh hồn hằng muôn tỉ! Sẽ cho em an ủi cuộc tình sau Cả hai người phanh phui ra đều có lỗi đỏ au au Chảy dòng huyết ít nhiều tê điếng bấy Khi hôm nay vực thẳm biến nên đồi Thôi, hát nhé hỡi mảnh đời bất hạnh!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào