00.00
Đăng bởi Admin vào 17/03/2026 08:31

Nhớ anh Nguyễn Minh Châu - Lão Khúng đâu? Lặng im hồi lâu Rồi anh nheo mắt Cặp mắt nhà quê rất sâu Anh khẽ nhăn trán Cái trán nhà quê hơi thấp: - Lão đang ngất ngưởng giữa đời! Tôi và anh cùng cười Phải, lão đang giữa đời ngất ngưởng! Tôi bảo: Người ta đang ném bùn vào lão Họ chửi lão cá thể tản mạn! Nhưng quên rằng Khai sinh một vùng đất một dòng họ Lão ngang với thánh thần! Chiều nay rét căm căm tôi gặp lão dép lốp thô, chân giao chỉ to bè ngất ngưởng trên đường Hà Nội giữa chợ trời mắt lão nhăm nhe cặp vòng bi, bộ bánh xe để công nghiệp hoá theo kiểu lão… Trên đường ra ga Đạp lá sấu vàng phố Trần Hưng Đạo Như tình cờ Khúng nhập với dòng người phố chợ Đưa anh tới nơi an nghỉ cuối cùng Rồi ngất ngưởng lên tàu Lão trở về với phần ruộng khoán

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào