Lãng quên thiếu nữ
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Trăng đã soi đường cong thiếu nữ Áo trắng em mờ nhạt cõi linh hồn Cũng nhận thấy lâu đài nguy nga sao lấp lánh Ngày thanh bình cắp sách đến trường yêu Mùi sách mới xông lên mũi Lời bài văn cô giáo giảng chuyện tình Con đường làng mây cứ đuổi bước theo em Và chàng trai chung lớp đi về Yêu e ấp qua ngày hạnh phúc Thương quê nghèo cánh cò khuya kêu đơn lẻ Sông ngoằn ngoèo như múa dáng em đi Nào ước mong lũ giặc đốt ngòi lửa đạn Em sẽ bơ vơ lạc lõng máu ruột rà Áo bây giờ sẽ thay áo xung phong Quên đời biết yêu, dằn cơn khao khát Như trái cây đã quá chín rụng héo tàn Chiến tranh về chả giúp ích nhân dân Em tiếc quá nhân sinh – cõi giết người!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào