Làng
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Ngô Văn Phú
Lũy tre chặt. Người đông. Vườn hẹp lại, Chim đâu còn về hót sớm mai nào. Tôi ước ao gặp một mái tranh nghèo Với chiếc cổng đơn sơ, tĩnh lặng. Làng hóa phố, cửa nhà khấp khểnh Cái nhô ra, cái lại thụt vào! Nhà cao tầng, cao thấp nối nhau Những chiếc cổng, phô phang loẹt lòe xanh đỏ… Làng hóa phố. Phố mà làng…Mới, cũ, Đâu rồi vẻ nền nã làng xưa!... Chỉ tình làng còn giữ được nếp quê Chuyện đầu ngõ, cuối làng ai cũng biết Làng tôn vinh những gia đình hiếu học Chuyện cử nhân, tiến sĩ đời thường. Sang ở đâu nhưng khi về làng Chức cao mấy vẫn cúi chào xóm mạc. Ngôi làng mới, đường xi măng, tường gạch Chẳng còn đâu cảnh nước đọng bùn lầy Màu áo nâu ngày trước chẳng còn đâu Thời kinh tế thị trường, ai chẳng diện… Về làng, ưa món ngon thường nhật, Canh cua đồng, quả cà pháo ròn tan Tép kho lá gừng xém cạnh. Cơm gạo tám thơm Vẫn là thứ ở làng ăn mới thú…
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào