Làng Đông, làng Tây
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Ô hay từng lớp gái chưa chồng Một chiều xuống phố rét mùa đông Cô ơi, cô cũng chưa thành cặp Xin được mời cô nói chuyện lòng! Số là tôi ở miệt giời Tây Làng ấy bên trên cách làng này Dăm ba cây số thì sẽ gặp Nhưng sợi tình đây không nối ai Vốn biết tình cô giăng mật ngọt Tôi về xây mãi mỗi cung tiên Để mai liều nói lời mông muội Trót đã yêu cô một dáng hiền Tráng bạc lòng tôi còn trong trắng Lòng cô cũng vậy rất như băng Mà hương tình đã lên thành sợi Nghi ngút đời ta hãy mơ màng! Cố gượng lời yêu không trau chuốt Mong rằng tha thứ kẻ run run Từ mắt cô xinh tròng đen láy Đảo qua tim khổ khiến tôi buồn Có thể nào ta nên nghĩ lại Làng Tây xin ghép với làng Đông? Và tôi sính lễ bằng thơ ngọc Dù cảnh nghèo xơ vẫn tình nồng.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào