00.00
Đăng bởi Admin vào 17/03/2026 09:19

Tôi về như thể hồn Lưu – Nguyễn Lối xưa lạ lẫm tự bao giờ Trăm năm chưa dài hơn nhịp thở Thì làm sao đuổi kịp cơn mơ! Mà em từ thuở quên hò hẹn Chốn cũ hoang tàn những dấu chân Của người lữ khách không chỗ trọ Có lần bước vấp bóng tình nhân. Núi còn không hay lời đá gọi Em chắc gì đã biết tôi đau Vết thương dẫu có liền da thịt Trong tim vẫn rát buốt cồn cào. Tôi về như thể người đi lạc Vào cõi nhân gian chịu nhục hình Chân trần dẫm xuống chùm gai nhọn Còn nghe loạng choạng cuộc phù sinh…

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào