Đi dọc theo mùa rám nắng dưới chân núi mỏi dòng sông ô nhiễm tự nguồn dài thêm hành trình u ám ta nghe tiếng thở dài Cao Bá Quát siết buốt giữa hai hàm răng chiếc bóng ám ảnh giấc ngủ loài chim tự do ta ngồi bẹp xuống giữa hoang hoải mầm ươn lượm lặt vết mùa sám hối đang vụn ra từng hạt mù cay nhai nạm cỏ đắng thấy trụ biểu ngả nghiêng & hàng chữ rách nát ta hỏi về đâu xưa sau ta hỏi nỗi đau như râu tóc móng tay móng chân mọc ra tua tủa từng ngày những phiên toà cấu xé lương tâm có tiếng chuông nào cảnh tỉnh giọt máu vàng hài cốt không phiên dịch được tiếng hận cừu sao loài người dùng ngôn ngữ khói nhang ta đi dọc theo đường gân xanh giấc mơ lầm lạc vác mặt trời bán ve chai.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào