Lá môi quê
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Xuân xanh bén mộng gót quê chiều Lặng lẽ êm đềm môi rất yêu Một chút son đào ai điểm xuyết Dầu thơm chếnh choáng dáng yêu kiều Nghe ra bốn mấy mùa mai nở Một nét mi cười miệng có duyên Lấp lánh loài hoa nơi phố núi Xôn xao bóng nhạc rộ bao miền Lá môi khéo mở say tình tự Nhờ Chúa sanh ra một dáng người Nho chín từ lâu trông ngọt quá Dịu dàng thỏ thẻ với lòng tôi Mùi gió ru thầm mắt ngọc đây Kề trăng sống chết cũng qua ngày Nhiều năm vẫn khát dòng sông nhớ Tưới mát cho mai nở thế này Ngày mai tháng dệt nên chung thuỷ Khóm trúc, hàng me dợn nắng vui Lẳng lặng mà nghe xuân chải tóc Như mây suối đổ hát từng lời.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào