Kiến bò chân Everest
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Đỉnh Everest nào là sự cô độc của anh Trơ trụi mầm xanh và mây ôm lạnh lẽo Cứ vươn lên kiếp đời nhọn hoắt Gãy ngọn rồi khi bom đạn xả vào thân Người dạy ta sống làm tùng, làm bách Làm thông nghênh gió hát ca dịu mát Riêng ta chỉ muốn mình con kiến bé Bò xung quanh chân núi cả cuộc người Vui vẻ gì những hàng rào che chắn Những hơn thua nhe nanh rình rập tâm hồn Những giả dối, những nhóm buồn lay lắt Xúm nhau về rỉa nốt, tháng ngày đau Ôi, xuân qua người dìm xuống vực thẳm đen ngòm! Ta vực dậy bị đè đầu khiếp sợ Lời lẽ nào sát thủ một tia sao Lời lẽ nào giành vương miện xa hoa Lời lẽ nào chán thay nơi đài danh vọng!!!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào