Khúc hát cảm hoài khi vị ngộ
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Bá Xuyến
Một số bài cùng tác giả
– Tặng nhà sư– Trả lời ông Đạo Khê
– Khai bút năm Kỷ Sửu
– Hoạ thơ nhà mới của ông Đạo Khê
– Rượu và thơ bài 2
Làm nam tử đứng cùng trời đất, Học thánh nhân giữ chặt cương thường; Chính tâm là chữ tương vàng, Tứ tri tạc dạ tam quang in lòng. Xem tự trước những vòng tài trí, Có ai là bỏ nghĩa mà nên; Thoát xa Quản mắc ơn Hoàn, Cố nhằm chóp mũ chịu hèn dây cung. Thầy nho giả ôm lòng chủ cũ, Vậy năm năm lưỡi múa màn Lưu; Cơm Hoài đỡ bữa trượng phu, Sở vương sau cũng bảo cho nghìn vàng. Sáu tướng Nguỵ, Vân Trường còn nợ, Trận Hoa Dung lui ngựa dừng đao; Hòm vàng Kính Đức tốt sao? Nguỵ thành thét ngựa lăn vào giải vây. Lòng hào kiệt giắt đầy trung nghĩa, Nên muôn thu tiếng để danh thần; Ra ân sá tưởng đền ân, Song ân nặng nhẹ phải cân trả người. Vốn hàn sĩ rong chơi cõi hạnh. Bốn phương xa cũng tịnh bạn lan; Ôn nương gối Đổng vây màn, Còn chăm sự nghiệp chia bàn lợi danh. Nơi bồng tất vốn đành phận cả, Chốn phần du chẳng thẹn cửa sang; Thành rồng gió thổi khinh trang, Ba năm giũa ngọc mài vàng nổi danh. Một niềm vẫn đinh ninh sắt đá, Dám đâu điều dạ cá lòng chim; Tang bồng bỗng tiếng ai đem, Gió xeo cánh hạc bụi nhem chân kỳ. Bởi người có chở che lượng rộng, Ngoài ba mươi còn giống văn chương; Tưởng công đức ấy khôn lường, Đá Côn còn vững nước Hoàng chửa vơi. Từng thắc mắc nào nguôi tấc dạ, Song hàn lưu bao trả đặng ơn; Khăng khăng giữ đạo tôi con, Trăng thanh in với niềm son muôn đời. Nay cũng muốn vì người phương tiện, Nào ai hay mắc tiếng vong linh; Suy ra mình chẳng trách mình, Thấu chăng còn có xanh xanh trên đầu. Lòng thực dối nữa lâu thời biết, Hội rồng mây chẳng thiệt công phụ; Danh đề chói chói bảng thu, Thầy Thao rửa tiếng thằng tù mất tăm. Chớ lấy thế mà đem oán độc, Ấy là trời muốn ngọc thành cho; Một mai nhuần gội ơn vua, Xiêm vàng ấn bạc để cho lâu dài.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào