Khúc dương cầm dưới trăng
Khúc này em dạo cho thơ Mà sao cây lá ngẩn ngơ cả vườn? Nguyễn Du ơi! Sổ đoạn trường Nén vào chương kết dặm đường về khuya Trăng xanh lá nơn đầm đìa Trăng nghiêng như thể sớt chia cùng mình Ngẫm thay một kiếp đa tình Bất thình lình gặp bất thình lình xa Ngày xưa thân phận đàn bà Nay trăng nghiêng vẫn tà tà trăng say Vẫn là muối mặn gừng cay Xin đừng nhỏ giọt ngón tay em đàn Họa mi ơi! Tiếng hót vàng Nỉ non thánh thót lỡ làng phận ai? Giữ cho vàng trọn kiếp mai Bão bùng mưa gió không phai sắc màu Ta về nơi trắng ngàn lau Trăng chìm đáy nước nương nhau dìu về Phím đời từng giọt tỉ tê Giọt nào giã suối trẩy về trung châu Giọt nào lưu lại dòng sâu Giọt nào cuộn thác, giọt đâu lại nguồn? Tạ từ nhắp giọng trăng suông Trên kia núi cháy làng buôn lặng lờ Người đàn cho ta ngâm thơ Cớ sao dạ khúc làm mờ ánh trăng ?
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào