Gạo vẫn trắng, nước vẫn trong như thế, Em vẫn dài mái tóc khuất ban mai. Cầu mở phố, bằng lăng vàng yên ả, Đêm cà phê từng giọt ngân dài... Bến Ninh Kiều lấp loá trăng soi, Ta thả hồn ta tựa thuyền không lái. Tôi đọc thơ, thấy lục bình tím lại, Lục bình trôi như ký ức trong tôi Tôi biết sớm chăng - không duyên kiếp một đời, Tôi biết muộn chăng - chẳng thể nguôi khoảnh khắc? Ai đã yêu ai - thuỷ chung, son sắt, Tôi đã yêu ai - tôi đã quên rồi? Những con đường phía trước của tôi ơi, Giữ hộ nhé vóc em lá biếc. Xin đừng gió, đừng thời gian khắc nghiệt, Xin cuộc đời đọng mãi phút này thôi! Xoà tay ra - se sắt sương rơi, Ngửa mặt lên - lệ em rỏ xuống. Như đất hạn, cồn cào tôi uống Bầu trời tròn, sáng láng, tinh khôi... Gạo vẫn trắng, nước vẫn trong như thế, Em vẫn dài mái tóc khuất ban mai. Nhưng có lẽ chính tôi đổi khác Khi biết mình đã cạn thời trai...

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào