Không thể nói rằng
Không thể nói rằng xuân xanh rất mực Rất dọc ngang vòng trời đất dọc ngang Không thể nói rằng cuồng điên rất mực Là chịu chơi với say rượu muôn vàn Không thể nói rằng đá vàng rất mực Đã ra đi từ chung thuỷ ra đi Không thể nói rằng đi là đi mất Bởi vì chưng tại thể tái sinh vì Vì từ độ manh nha trăng là nguyệt Kinh là kỳ từ sử lịch phân vân Từ cố quận tái sinh xuân tận tuyệt Tới tha phương khách địa thu thập thành Thành phương cảo của phiêu du tuế nguyệt Mười lăm năm muôn thuở chỉ một lần Em chỉ có một xuân xanh cuống quýt Mà tuyết băng trường dạ đãi thu thâm Anh cúi xuống nhìn em đang thổn thức Máu lệ trào như ngập cả kiền khôn Anh định nói rằng em nên chăm chút Dung nhan em kiều diễm suốt linh hồn Rồi anh chợt thấy lời lời vô ích Vì bỗng dưng chợt hiểu em nguy nga Từ vô tận em đi về Vô Tích Từ Lâm Truy em lạc bến giang hà Anh kính sợ! em ồ em! em ạ! Anh kinh hoàng trước thái độ thiết tha Tình thứ nhất của em bỗng tan rã Trước nỗi đời không chấp nhận buông tha Anh định khóc nhưng mà anh không khóc Khóc đã nhiều còn khóc nữa làm chi Anh tưởng niệm tương lai còn khổ nhọc Nhiều vô cùng là nhẹ bấc nặng chì (Em cứ khóc? ta xin em đừng khóc Em nhìn ta? lệ chảy có vui gì Trang phượng mở giữa nguồn em hãy đọc Nước xuôi giòng - ngàn thu hận tan đi) Rồi từ đó anh trở thành quyết liệt Quyết tâm điên và say rượu tận cùng Vì quyết thể đã từ đâu tận tuyệt Tới ngao du tuế nguyệt để tao phùng
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào