Không ghen sao được?
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Âm thầm yêu lắm hỡi tình nhân Đừng nói tôi say chỉ một lần! Vẫn muốn một đời hay vạn thuở Tôi và cô lại khít ái ân Những giấc mơ cô cùng thoáng nghĩ Đừng cho trai trẻ lén tình si! Nụ cười khép lại khi chợt thấy Biển của trần gian đợi những gì Thôi ngắm mây vàng xôn xao lá Thôi mơ màu đỏ của hồng hoa Hương cô chớ toả trên người lạ Còn dáng xinh kia chớ mượt mà! Tóc cô không dợn thành sông biển Môi mắt khuynh thành hãy ở yên! Trăng xoan đừng trổ mười sáu nữa Kẻo chết đời tôi lòng muộn phiền! Áo dài cô múa trên đường cái Thôi mọng, thôi nồng, thôi bay bay! Đường cong kín đáo không xinh lắm Vội gì duyên dáng đoá trăng lay? Tôi biết ghen từ lúc có cô Giận dỗi từng giây những đợi chờ Không muốn ai gần cô một tí Càng hay nói dại lúc làm thơ Ý tôi xây cất lầu riêng mình Dệt tình sơn thuỷ giữ băng trinh Hồn cô thanh khiết, thân thanh khiết Dành mỗi tôi thôi mãi tỏ tình!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào