Không chồng
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Mùa xuân hoa chửa theo chồng Đầu làng trang điểm dáng hồng cô đơn Ô hay em thích dỗi hờn Là trăm gương lược sạch trơn mỗi ngày Mùa yêu rồi lại mùa bay Mùa đau khổ thế chả ai gần mình Một giây còn biết băng trinh Một giây tắt hẳn cho tình rụng hoa Thà là như thế để mà Trăm năm không tiếc xót xa phận người Lẳng lơ trêu chọc mà chơi Yêu gì như thế cõi đời hắt hiu Giá mai giá sớm giá chiều Môi còn hồng đấy khiến nhiều kẻ say Tuổi già bỗng chốc xa tay Rung rinh cọng cỏ thân gầy héo queo Em ơi, đừng nói càn theo Tháng năm đâu giỡn kẻo nghèo tình thương! Biết đi tình hỡi yêu đương Mận đào xẹt lửa trăm đường tốt tươi.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào