00.00
Đăng bởi Admin vào 17/03/2026 08:42

Trưa mùa thu vô cùng yên tĩnh Bàn viết cô đơn vẫy gọi tôi Tôi tìm đến. Thấy lòng chưa định Khẽ lay thơ. Thơ chẳng trả lời Thôi ngủ đi, thơ, ơi, đừng khó tính Khi nào thơ chán ngủ, hãy tìm tôi Hãy thức dậy khi thấy cần lên tiếng Khi trong mơ, thơ muốn hé môi cười Như một bé ngoan lắng lời mẹ dỗ Nghe tôi ru, thơ lại khép mi rồi Chỉ còn lại trưa mùa thu yên ả Nhìn tôi ngồi đối diện với lòng tôi Lòng tôi đấy, thật vô cùng kỳ lạ Những mầm xuâ đang lấm tấm đâm chồi

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào