Khoét lỗ tâm hồn
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Khoét một lỗ nữa trong đầu ta chất chứa Những tình đời bạc trắng hoá rong rêu Đi về co ro xó lòng dột nát Mưa triền miên Bão triền miên Cấp mười hai chưa đã Càng ngày càng tăng cấp hung hăng Túi đã mỏng, bạn bè mỏng dánh Tình thân chưa hẳn còn Khoét một lỗ nữa và thêm một lỗ nữa Trong đầu ta toàn là hố thẳm chứa rêu đời Gió thổi hết một đồng còn sót lại Văn bên thềm và thi phú cũng đi hoang Ta xách túi tâm hồn đi lang bạt Đêm dừng chân nhìn gương ảnh với mình Khoét một lỗ nữa càng thêm bao lỗ nữa Cứ nhân lên và cứ thế vỡ sọ ta Yêu nhân thế một góc đời tạm bợ Chuột thời gian cắn nốt mải mê chờ Thôi ta phiếu trắng mình Và rồi đen tiếp tục Cảnh con người thường hay thứ đãi bôi Khoét một lỗ lần này ta chôn tất cả Vui buồn, hơn thua vùi lấp đáy biển linh hồn Xếp từng lớp lòng ta ghê tợn quá Có còn ai đối diện với ta chăng?
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào