Khảo cổ
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Thiên Thư
Căn gác chuông chùa mục Trên chiều son Đông phương Tiếng chuông như hoa cúc Lặng trong hồn yêu thương Gió chiều xanh như sóng Lay chòm râu cụ già Lần nét gì cô đọng Khắc chìm trong cánh hoa Bong mấy lớp vàng son Đóa sen triều đại Lý Ôm dáng con rồng xanh Cong một vòng tuyệt mỹ Biết đâu lẽ "bất nhị" Ngậm trong một hồn hoa Không trở thành cái lý Sự tồn tại hài hòa Biết đâu con rồng kia Hóa tròn mình tự chủ Uốn dài nỗi kiên cương Không đám mây vần vũ Một đài sen vũ trụ Ôm linh vật rồng thiêng Cái hiện ôm cái mật Cái Đạo của mối giềng Tìm cái lý cha ông Ẩn tàng trong thớ gỗ Giọt hồng chuông cam lộ Nhắc nhở hoài cháu con Một quá khứ vàng son Lấp tầng tầng rêu bụi Ngón tay run gần gụi Hơi thở mấy ngàn năm Trong lòng gỗ yên nằm Tinh thần người thiên cổ Phải chăng từ cái khổ Hội kết đóa liên hoa Cả một thời phôi pha Hiện về trong kính viễn Từng nét hằn dâu biển Dưới nhành tay héo hon Chiều Tây phương như son In gác chuông chùa mục Tiếng chuông vàng hoa bụt Trầm mặc ngàn núi non
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào