Khách phong trần
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Đời anh thi sĩ khách phong trần Vương lắm miền xa luỵ ái ân Từ khi cô hát lời oanh ấy Xáo động hồn lên sóng mấy lần Nhờ cô tôi dứt đời lang bạt Neo khách trần gian bằng tóc tơ Cô ơi, nhìn cháy hồn thơ cháy Mà đến duyên mơ mãi từng giờ Từng sông, từng núi tôi quên tất Lại nhớ môi người đỏ chót son Đào ửng là cô thêm vị ngọt Hương tình bay ngát xoã con con Ngựa sắt chồn chân tôi chán bước Nằm mê thiếu nữ rót nghiêng mình Từng cốc chè tươi thơm tình ái Giá gì cô đến vườn tôi xinh Hoa quỳnh sẽ trắng thêm màu trắng Ngọc của hồn hoa ai sánh bằng Cũng thua cô cả cô có biết Tình khách giai này đang bâng khuâng.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào