00.00
Đăng bởi Admin vào 17/03/2026 09:12

yêu người mà chẳng được yêu tôi ngồi đó tiếc con diều đứt dây đứt dây cứ buộc lại hoài trời cao chẳng gió cho dây lựa chiều dĩ nhiên mấy núi cũng trèo sông sâu vực thẳm cũng liều một phen muốn đêm là của dâng men của giường ráo riết hương quen mặn mà nên con tim mãi thật thà yêu sáng không đủ yêu qua tới chiều yêu người có sợ gì yêu như con diều đó tối liều... đứt dây

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào