IX. Papavagga (Ác)
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Thiên Thư
116 Tinh tấn làm việc lành như ngâm mình suối nguyệt biếng nhác làm việc lành như vùi mình dưới tuyết 117 Như tránh mang tên độc kẻo thuốc thấm da xương người lầm lạc ác nghiệp mau tỉnh thoát mê đường 118 Như dưới cội hoàng lan gió thơm chiều man mác người vui làm việc lành là hương bay cõi lạc 119 Nhân ác chưa hội đủ kẻ ác vẫn yên vui khi quả khổ dẫn tới than chi cũng muộn rồi 120 Nhân lành chưa hội đủ người hiền vẫn đau thương khi quả lành dẫn tới an lạc giữa vô thường 121 Ví như hạt móc sớm xoi mãi cũng mòn thềm chớ khinh điều ác nhỏ tội báo mãi dầy thêm 122 Hạt mưa thu lấm tấm hứng mãi cũng tràn bình dù một điều thiện nhỏ lòng chớ lấy làm khinh 123 Như người đẩy xe báu tìm nẻo yên lành đi những ai đang tu trì phải lánh xa điều ác 124 Bàn tay không vết thương chẳng ngại cầm nhựa độc người hiền trí như gương khói nào hun ám được 125 Kẻ ác hại người hiền như tung cát ngược gió bụi hồng quấn thân mình rõ: "nhân nào quả đó" 126 Ngục tối chờ kẻ ác cõi trời đợi người lành tâm niết bàn hóa hiện đón bực dứt tử sanh 127 Dù hang sâu thăm thẳm dù đáy bể mông mênh dù trốn khắp cõi đời nào khỏi ác quả sinh 128 Dù ẩn mình động đá dù lẩn giấu trong mây trốn khắp thế gian này vuốt tử thần nào thoát
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào