IX. Năm cung trường lệ
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Thiên Thư
Bức thứ chín: (Đêm Kiều ngồi đọc thơ – cây đàn cũ "Gươm đàn nửa gánh" của Từ Hải - lại tự bật lên một tiếng não nùng) Giàn Đông chênh mảnh gương treo Ánh trăng pha hạt nến gieo lệ vàng Lung linh bóng nhạt thành đàn Kiều ngồi tựa án giở trang thơ sầu Tay tiên lả cánh nhiệm màu Mắt huyền thoáng hiện mấy câu suơng mờ Ngàn năm mực đọng dòng thơ Bút lan quyện gió trên tờ khói mây (760) Hạc nào qua, dấu còn đây Đường xưa chim để sầu này chan chan Thơ tình cuộn sóng chưa tan Hồn tình đáy chén bạch đàn đêm lên Lệ tình rơi vỡ bóng thuyền Chàng Trương – một khúc hát nguyền – tóc bay *** Lửa tàn bóng lạnh lung lay Tường Đông lại chợt vẳng dây não lòng Cho sầu thêm võ hoa dong Tỳ bà đẫm một nét cong trăng vàng (770) Đêm qua tơ tóc bàng hoàng Bây giờ lại thoảng nốt đàn âm dương Hoa xưa tàn gió sa truờng Chút hương trinh bạch còn vương vấn hoài Bao năm theo ngựa lạc loài Năm cung trường lệ gởi ai anh hùng Rồng thiêng một thưở vẫy vùng Nghiệp riêng đã dứt, thù chung đã đền Vị gì nấc tiếng tơ lên Trong hơi gió vuốt rùng trên tỳ bà (780) Chén quỳnh trăng ẩn bóng hoa Bóng gieo xuống bức rèm là như mưa
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào