II. Sớm tếch bến hồng
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Thiên Thư
Bức thứ hai: (Thực chất tình yêu Kim, Kiều) Đền nhau tơ tóc duyên đầu Ba năm – trăng dãi hoa dầu thế thôi Ý người – sóng nổi, mây trôi Chốn xa tìm đến, đến rồi - lại đi Hiên Thu lần lữa cầm kỳ Chén quỳnh lạnh rượu, câu thi biếng vần (20) Trước còn nể nguyệt ươm Xuân Lần hồi lối cũ sương ngần hạt sa Kể từ hương lửa một nhà Phôi pha - thì nhớ, đậm đà - thì quên Kiều xưa như suối qua triền Rêu khô lệ đợi, trăng phiền dáng theo *** Ngựa dong, phố sớm, thôn chiều Lang thang vó rụng, tiêu điều bụi bay Chàng Kim dường tỉnh dường say Mây xuôi nhớ tóc, hoa lay nhớ người (30) Mười lăm năm lại đơm tươi Duyên may, bọt sóng chim trời gặp nhau Lan xưa in đáy dòng sầu Trách chi con suối nhạt màu thời gian Trăng nao man mác tơ đàn Chừ nghe hờ hững đôi làn khói bay Lò trầm ai chửa ngừng tay Mà sao hơi lạnh như ngày mưa thưa Vui giờ nuối cái buồn xưa Chút gì để nhớ, để chờ, để không... (40) Tưởng đàn nối nhịp tơ đồng Thuyền trăng sớm tếch bến hồng bay lên Chơi vơi trong cõi diệu huyền Đời Kiều dệt một trường thiên tuyệt vời
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào