I. Xưa là giọt lệ
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Thiên Thư
Đoạn trường Sổ gói tên hoa Xưa là giọt lệ nay là hạt châu Vô thanh như tiếng reo ca bát ngát của nhật nguyệt khiến giọt lệ Vương Thuý Kiều trở thành sợi mây hồng cất cánh vèo bay qua tài mệnh nhị tướng kết nên hạt minh châu viên xá lợi của bậc nguyện vào địa ngục là thái độ tịch nhiên sấm sét của người vác thập tự trong cuộc đoạn trường là vòm trời xanh biếc Việt tính khai mở sau thi hào Nguyễn Du chiếc cầu hư ảo khói sương đưa giả tướng ngôn ngữ rã rời trong một vài trống canh mua vui dưới ngọn Hồng Lĩnh trên ba ngàn dòng thơ cô đọng cỏ hoa sau ba mươi năm tơ tưởng Thuý Kiều và thưa: Những hạt lệ đã nổi cánh thiên hương. 25-7-1972 Phạm Thiên Thư Nhuận sắc Đoạn Trường Vô Thanh Một đêm nằm mơ, ở đất Tân Bình - gặp Người Đẹp tặng tấm gương soi và cây bút. Tỉnh dậy, mới biết ấp trang Vô Thanh trên ngực mà ngủ quên - Tự nghĩ mặt mày mỗi ngày còn phải rửa lại, huống chi là hư truyện đã viết cách nay trên hai mươi năm - đọc lại lắm chỗ chẳng được như lòng... Nên đêm nay, khêu đèn dầu hao, tựa mảnh trăng tròn hơn ngoài cửa, mượn Người Đẹp ngọn ý bút, nhuận sắc lại Vô Thanh, cốt để tự soi mình vậy - Nay thêm đôi dòng tạ tội. 21-4-1992 Phạm Thiên Thư Bức thứ nhất: (Giãi bày tâm thức, Thuý Kiều sau cuộc đoạn trường) Lòng như bát ngát mây xanh Thân như sương tụ trên cành Đông mai Cuộc đời - chớp loé, mưa bay Càng đi, càng thấy dặm dài nỗi không Thân Tâm Bệnh - nghiệp trần hồng Lênh đênh trầm nguyệt, bềnh bồng phù vân Giam trong Tài, Mệnh, Giả, Chân Trăm năm hồ dễ một lần bay cao Đau lòng chuốt tiếng đàn nao Năm cung nước chảy lại chao phận mình (10) Đời Kiều trải mấy nhục vinh Ngã, Nhân đã vượt, thế tình đã qua Đoạn Trường sổ gói tên Hoa Xưa là Giọt Lệ - nay là Hạt Châu
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào