Để xây nhà có người đã đốn mất cây ngọc lan. Buổi tối đi qua anh chỉ còn tìm hương trong tâm tưởng- Họ sẽ chẳng còn nhớ gì khi ngôi nhà đã mọc lên tráng lệ- Họ sẽ quên như mùi hương chưa hề có bao giờ. Nhưng anh đã có lần cùng em đi qua đó- Hoa đã có lần thổi hương vào mái tóc ngây thơ... Bây giờ em đã xa xôi và đến phiên ngọc lan xuống đất. Thôi, hoa cũ không còn thì còn lại chút hương xưa...

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào