Hương nước mưa
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Kiên Giang
Trời đang đứng bóng trưa gay gắt Anh ghé nhà em xin nước mưa Ngỡ lạc Đào Nguyên hay Thượng Uyển Khi bông sứ nở hội đương mùa. Uống nước trời mưa anh những tưởng Uống mùi hương tóc gái thơ ngây Nước trong veo quá, không men rượu Mới uống lòng đã ngây ngất say. Gió thổi tóc bay hương phảng phất Giả vờ anh gọi: "Nước mưa thơm" Hương xông từ tóc lên da thịt Vì má hồng chưa có dấu hôn. Vuốt tóc liếc nhìn như bẽn lẽn Môi cười nửa nụ trách người quen "Cái anh thi sĩ đa tình quá Uống nước no rồi chọc ghẹo em". Cổng đã khép rồi bông sứ rụng Anh lên đường giữa nắng ban trưa Lòng còn say ngất dư hương cũ Hương tóc hay là hương nước mưa.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào