Hư vô và vĩnh viễn
Cũng vô lý như lần kia dưới lá Con chim bay bỏ lại nhánh khô cành Đời đã mất tự bao giờ giữa dạ Khi lỡ nhìn viễn tượng lúc đầu xanh Buổi trưa đi vào giữa lòng lá nhỏ Tiếng kêu kia còn một chút mong manh Giòng nức nở như tia hồng đốm đỏ Lạc trời cao kết tụ bóng không thành Lá cũng mất như một lần đã lỡ Trời đã xanh như tuổi ngọc đã xanh Trời còn đó giữa tháng ngày lỡ dở Hồn nguyên tiêu ai kiếm lại cho mình Đường vất vả vó ngựa chồn lảo đảo Cồn sương đi vào truông lạnh miên man Bờ bến cũ ngậm ngùi sông nước dạo Đêm tàn canh khắc vợi nguyệt gương ngàn Một lần đứng lên mấy lần ngồi xuống Ngón trên tay và tóc xoã trên đầu Tình đếm lại muôn vàn thôi đã uổng Để bây giờ em có biết nơi đâu Bờ trùng ngộ một phen này phen nữa Tờ cảo thơm như lệ ứa pha hồng Hồn hoa cỏ Phượng Thành Hy Lạp úa Nghe một lần vĩnh viễn gặp hư không
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào