Hồn ta vàng lá
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Ôi, lòng ta rừng đã vàng Mộng chín rộ vàng như đến vụ Em đâu rồi gặt lấy hồn ta vàng lá Đem thả lên – kìa loài bồ câu hoà bình nỉ non nhân loại Muốn nhân gian đáp lễ kiểu thiên thần Tim kim cương vàng tỉ góc phản xạ yêu Trộn trạo cả niềm hân hoan vút bay phấp phới Gieo khát khao nếp sống yêu người Ngọn giáo nhọn cắt đầu ra làm cầu nối sinh sôi Lũ lượt mọi phút vui trào sóng vỗ Đại dương lòng, đại dương ý nghĩ Ném phăng rồi những tê dại chát chua đau Mời lại đây sum họp cõi thần tiên Chơi vạn kiếp niềm mê say cực đỉnh Nhân ra hằng triệu triệu phước phiêu bồng Vì lẽ gì ta cứ vùi thân xác cõi điêu linh Bị nô lệ nốt gia tài ông chủ Biến loạn thêm những nỗi nhọc nhằn Thôi, em gần ta nhé – mắt đời ơi! Ta chỉ du ca, chỉ trọn nẻo thiên đường.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào