Hồn quê
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Phan Hách
Người về chốn ấy xa xanh Cho tôi gửi chút tâm tình tuổi thơ Con đò bến vắng ngày xưa Bao năm gác mái vẫn chờ đợi ai Tôi đi biển rộng sông dài Đò quê rạn vỡ hình hài héo hon Đồi quê cỏ dậy mầm non Gốc vàng rời rợi sắc buồn thời gian Tôi đi mặt đất lang thang Bơ vơ với chiếc la bàn chốn xưa Tôi đi từ bến tuổi thơ Sóng xô bão cuốn đến bờ xa xăm Tình thì thăm thẳm ngàn năm Đời như lá nhú xanh mầm trên cây Ngẩn ngơ lá đã vèo bay Thời gian là gió nối ngày hư vô Đêm nằm tôi vẫn thường mơ Trăng vàng mái rạ gió bờ tre xanh Có con bướm nhỏ trắng tinh Dập dờn đôi cánh mỏng manh giữa đời Tôi đi dặm đất xa vời Hồn quê trong bóng mây trời dõi trông
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào