00.00
Đăng bởi Admin vào 16/03/2026 18:23

Có một hơi thở nào giải thoát được cơn gió lốc Ta là cơn gió lốc mù mịt thổi về trùng khơi truy hoan Ta là con nước xoáy tròn cuốn trôi nòng nọc Ta là khói cuộn con rắn khoanh tròn tơ tóc gái đêm Ta là mưa rươi bay nhẹ về vùng nước lũ Ở đầu sông lỗi hẹn hải hồ Ta là sương mù phủ mộng tháng mười thiên đô Đế châu đã mất Đế châu đã mất Con ngựa ô lồng lộn Mã Minh gãy đàn Long Thọ thở dài nhật nguyệt lang thang Ta là con chích choè ngủ say cành ổi trắng Nắng rừng mai ai lượm hạt cho chim Ta là tên rợ từ vùng Tân Cương trở về hiếp dâm buổi sáng Kinh kệ động Đôn Hoàng xoắn ốc chôn vùi Giác Ngộ vào quên lãng thâu đêm Thu không, thu không! Sa mạc Gobi hừng hực hai bàn tay trắng Nhật nguyệt lang thang thiên di ngày tháng Tân Cương! Tân Cương! Gái nào đang khóc Khói cuộn Gobi chiều hoang trốn học Ông già cô độc ngồi đọc Kim Cương Con chích choè bay lạc mười phương trượng Mộc lan mộc lan! Đen um rười rượi Rỉ nước sầu riêng thơm phức tuổi thơ.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào