Hơi ấm bàn tay
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Ngô Văn Phú
Em từng nói đến điều phải vượt Khỏi bức rào khuôn phép chắn ngang Anh yêu em bất chấp thời gian Đón nhận hay là không đón nhận Anh đọc được bến bờ hò hẹn Những lùng tìm, trao gửi bữa nay Đã bừng bừng hơi ấm bàn tay Sao nỡ để dần dần lạnh giá Chiều hôm ấy sông Thao đẹp quá Gió rải đồng trời đang vào thu Hoa lau thì trắng xoá bãi xa Rừng cọ cứ reo lên như hát Những chiếc lá tay em vừa bứt Còn rơi đầy quanh chân chúng ta Phút yếu đuối ai mà chẳng có Dù con trai cũng chẳng mạnh nào Nếu ai đều thoả dạ khi yêu Ắt hẳn chẳng còn gì để viết Em có thấy những trang tiểu thuyết Chỉ toàn là những chuyện dở dang Em có thấy thơ tình hay nhất Là những điều nói đến trái ngang
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào