U Châu từ ấy ra đi, 3550. Xông pha trời hạ, đang khi nắng nồng. Đi gần đến phủ Minh Công. Mặt trời xế mát, ngó mông xa chừng. Trọn ngày đi đã mỏi chân, Ghé vào xóm quán vừa chừng nghỉ ngơi, 3555. Thấy quân phủ dẫn một người, Mang xiềng rổn rảng vào nơi quán này. Ngư, Tiều hỏi tội sao vầy? Phủ quân đều nói là thầy thuốc cao. Ngư rằng: Người bán thuốc cao, 3560. Tội chi đến nỗi xiềng vào khổ thân. Cao rằng: Mang tiếng sát nhân, Án đày biển bắc, chung thân khó về. Thói quen sinh nghiệp, tử nghề, Cây rừng đủ đọt, hái về nấu cao. 3565. Thuốc cao là thuốc bán rao, Người quen mua uống lẽ nào hại ai. Bởi câu “vận kiển, thời quai”, Bệnh lành chẳng gặp, gặp loài bệnh hung. Chẳng dè người mắc chứng phong, 3570. Thuốc cao cho uống vào lòng, chết tươi. Nói ra non nước hổ ngươi, Lá cây đủ đọt giết người bao nhiêu. Bấy lâu Cao mượn đã nhiều, Phen này cao trả, xiềng đeo cổ đầy. 3575. Bấy lâu Cao khiến làm thầy, Phen này Cao bỏ theo bầy tội danh. Ngư, Tiều nghe nói giật mình, Nhớ đêm trong miễu, sự tình như đây. Trạng Nguyên miễu bắt năm thầy, 3580. U Châu phần đất cách đây xa chừng. Nay còn sót một thầy rừng, Minh công phủ bắt lại trưng án đày, Hỡi ôi một việc làm thầy, U minh hai chữ, khó lây lất rồi. 3585. U thời có quỷ thần soi, Minh thời có phép nước coi đề hình.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào