Nhập Môn đọc mới dứt lời, Phút đâu có khách tới chơi nói dồn. Khách rằng: Nghe tiếng người đồn, Chúa Liêu khiến sứ tới môn Đan Kỳ. 2635. Sứ đem lễ rước Nhân Sư, Về Liêu làm chức Thái y trong toà. Nhân Sư xưng bệnh chẳng ra, Chưa hay xưng bệnh ấy là bệnh chi. Nhập Môn nghe nói sợ nghi, 2640. Vội vàng ngày ấy liền đi thăm thầy. Ngư, Tiều sắm lễ học thầy, Đều theo Đường thị lối này đem đi, Ba người lên chốn Đan Kỳ, Gió nam riu thổi, vừa khi nắng chiều. 2645. Trời tây cảnh vật buồn hiu, Hồ sen ngút toả, non Kiều mây bay. Nơi nơi tang giá bóng day, Canh lui dặm liễu, mục quày đường lê. Ngày chiều nhả bức hồng nghê, 2650. Hươu vào động núi, hạc về đình xưa. Ba người tới cửa vừa ưa, Thấy người Đạo Dẫn đứng ngừa trước sân. Cùng nhau gặp mặt chào mừng, Đem vào tịnh thất vừa chừng hoàng hôn. 2655. Ngư, Tiều cùng gã Nhập Môn, Một đêm han hỏi chuyên tôn sư dài. Dẫn rằng: Việc chẳng khá nài, Nhân Sư bệnh, ở Thiên Thai lánh người. Dạy ta thay mặt, đổi lời, 2660. Về đây từ tạ sứ vời Tây Liêu. Thầy ta chẳng khứng sĩ Liêu, Xông hai con mắt bỏ liều cho đui. Gặp cơn trời tối thà đui, Khỏi gai con mắt, lại nuôi tấm lòng. 2665. Nhập Môn nghe nói não nùng, Trách rằng Minh Nguyệt, Thanh Phong phụ thầy. Hai ông đã chẳng khuyên thầy, Phần ngươi sao nỡ để vầy, không can. Vả xưa lắm kẻ từ quan, 2670. Ai từng ở ẩn lại mang tật sầu. Di, Tề chẳng khứng giúp Châu (Chu). Ăn rau non Thú phải âu trọn mình. Thà như Quỷ Cốc tiên sinh, Gặp đời Chiến quốc thanh danh chẳng sờn. 2675. Thà như bốn lão Thương Sơn, Hồng bay phụng lánh, ai ràng buộc đâu. Thà như hai họ Nghiêm, Châu, Chẳng tham lộc Hán, cày câu mặc tình. Thà như Ngũ Liễu tiên sinh, 2680. Gặp cơn Tấn loạn giữ mình cũng xong. Họ Đào Tể tướng sơn trung, Chúa Lương khuất lễ mới dùng đặng va. Họ Vương dạy học Phần Hà, Buổi Tuỳ không đạo, ở nhà cũng hay, 2685. Trúc Lâm là bọn đắm say, Nước loàn bầu rượu còn hay che mình, Rong chơi là bọn Lan đình, Bụi Hồ chẳng đến nhơ hình chiếc ghe. Sách nêu xử sĩ nhiều phe, 2690. Hành tàng hai chữ ít nghe phụ lòng. Vòng danh, xiềng lợi, thả dong, Vật ngoài gió bụi, người trong tiên thần. Thôi thời thôi vậy đành phần, Làm chi cho khổ tấm thân mới từ, 2695. Nghĩ nay khác thuở Yêu Ly, Phòng toan khổ nhục kế kỳ trừ hung, Há lo tiếng nhạc khó thông, Như ông Sư Khoáng mà xông mắt mù. Hỡi ôi tạo vật ở đâu, 2700. Nỡ xui thầy mỗ chịu đau tật này.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào