00.00
Đăng bởi Admin vào 17/03/2026 09:53

Con người ngẩng lên trời làm triết học: Ta là ai? Về đâu? Hạt móc Là ta chăng? Dòng sông là ta chăng? Tiếng khóc Là ta chăng? Vì sao lạc phương trời Là ta chăng? Ta chưa kịp trả lời Thì sông đã cuốn ta vào bóng tối Cậu bé chơi tùng dinh vụt già trăm tuổi Câu hỏi thuở bé thơ, miệng huyệt trả lời Ừ, anh là sông trôi, là hạt móc Là tiếng khóc thất thanh... Nhưng anh lại Là người. Việc gì phải tủi Việc gì phải đau! Hãy chấp nhận và cười! Bây giờ ta yêu sông vì đó là người Yêu hạt móc, đấy là ta sáng chói Yêu vì sao, nó cùng ta như nói Vũ trụ hãy nhìn nó cách này và ngược lại Nhìn nó phía kia Không tồn tại sẽ bỗng nhiên tồn tại Đang héo tàn, vũ trụ sẽ sinh sôi

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào