Tim em là hốc núi Hồn tôi cuối chân mây Đêm nằm nghe gió hú Tựa một tiếng thở dài. Trên vai còn nặng nợ Giữa đôi bờ chông chênh Em như phiến đá nhọn Bắc ngang nỗi gập ghềnh. Đường tôi đi không đến Chỗ em về quạnh hiu Bàn chân còn vướng víu Ngang vực cát cồn rêu. Bụi bay mù con mắt Đâu còn thấy bóng em Đường trần gian xa lắc Chẳng có một người quen! Tôi chen vào bóng tối Mò mẫm giữa hư không Tim em là khoảng trống Trong khe núi chập chồng. Có mê man dậy mộng Rồi cũng phủi tay không Đá trăm năm trần trụi Một tiếng khóc trong lòng…

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào