Hoàng hôn vẽ bóng
Hoàng hôn vẽ mộng bùa lên sắc lá Ôi Chiều Hôm, Ngươi vẽ lá hai hàng Bình minh mọc lớp phiêu du về cuối Gió quan hà tinh vũ tuyết quan san Ta chắp nhặt mùi hương về quá khứ Trả tương lai từ mật niệm khôn hàn Về hiện tại lập tồn tương vãn tứ Góp phù vân hồ hải kéo lên ngàn Ta đã nhặt những mùa đông tháng giá Ở dưới trời về thiên hạ xuân xanh Người trao gởi bình minh xuân nơi má Hồng nơi môi mắt lục liễu my mành Ta đã hái từng cụm cây lãng đãng Sầu phấn hương dị dị phất phơ xông Ta đã nhặt nhành mai kia của đá Và đã trao cho nham thạch phiêu bồng Hai mắt ngó một lần cho một thuở Đã nhìn muôn cho vạn một cho ngàn Người đã hỏi hấp hô trong hơi thở Đã điêu tàn sao vọng mãi dư vang Buồng phổi giục phong lai về điền thổ Và đã gào biển lục tới vân thiên Về hội diện địa tầng đêm tịnh độ Người có nghe suối tóc giục phi tuyền? Ta đã gọi chiêm bao về mộng mỵ Chắp ân tình cho nghĩa rộng tinh sương Về tuế nguyệt bước ngao du tận mỵ Người có nghe tang hải réo vô thường? Ta chắp nhặt từng cơn mê cuộc tỉnh Ta góp dâng từng trận đỏ phen hường Xin từ giã ngữ ngôn tồn lập định Và vĩnh ly tam lộ cuối con đường
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào