Anh phải về thôi, xa em thôi! Ngoài kia phiên chợ vãn lâu rồi Giọt nắng cuối ngày rơi xuống tóc Mà lời từ biệt chẳng lên môi Anh phải về thôi, xa em thôi! Xa vườn xưa, đôi chiền chiện tha mồi Hoa khế rụng tím ngầm hầm bí mật Để mãi lòng ta xao xuyến bồi hồi.... Anh như cơn gió bay khắp chốn Để lại mình em với ruộng, với vườn Mồ hôi đổ giữa ngày mùa bận rộn Nước mắt trào lạnh buốt những đêm sương! Xa em, anh như tia nắng đi trên cát Thèm một dòng sông, những cánh đồng... Xa em, anh như người hát sau đêm hát Chỉ thấy gió vật vờ qua những tấm phông Anh đi em nhé! Lòng nhủ khẽ Hoàng hôn cũng về, dịu êm và lặng lẽ Một tiếng còi tầu vọng lại phía sông xa Như muốn nhắc thầm anh: Cơn bão sắp đi qua...

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào