Hoa quỳnh
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Vương Trọng
Tưởng nhớ Thái Vượng Đêm Sân thượng Quỳnh nở một mình Sớm mai vọng xuống Ngơ ngác tìm: - Người ấy đâu rồi Bàn văn dở dang chuyện ngắn Bàn cờ ngổn ngang ngựa xe Sao không nghe Một lời nói, một giọng ho Sao không gặp ánh mắt trông Quỳnh nở? - Người ấy về làng Ao Gỗ Bên tháp Bình Sơn! - Phải rồi, người ấy về nghỉ tết Ra giêng lại lên Dắt xe vào chưa mở cửa Đã múc nước tưới Quỳnh! -Không, người ấy đã về đất ao làng Ao Gỗ Bên tháp Bình Sơn Chẳng bao giờ gặp nữa Quỳnh ơi, đừng buồn. -Sao không buồn, hỡi ôi Người sinh thành đã khuất Ta là bông Quỳnh mồ côi! Sương hay nước mắt Ướt đẫm mặt hoa Quỳnh muốn sà xuống đất Để lần tìm người ấy chốn mờ xa...
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào