Hoa phong trần
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Anh không muốn người gọi em bằng phù dung giả dối Mà lòng em có muốn thế đâu Nhưng anh không có phép màu tưới lên em thành trong trắng Ở nhân thế dày dày lên toà chai mặt Dày dày lên lòng ham hố đồng tiền Rồi tàn tạ biến màu theo dấu chim bay Vết mực đó xoá rồi còn rách rưới Mùa chia ly tử biệt, mùa cô đơn Mặt cúi xuống vực thẳm hồn đau man rợ Ngày đêm lê thân dày dày lên vùng ảo thế gian này Phơi tấm ngọc dày dày lên ô uế Thương thay em sao sinh đúng vì sao tàn Không phải ngọc, không phải đá, không phải người hãnh diện Và anh đôi lần đĩ thoã chính lòng anh Thôi em nhé nếu đã giàu sang danh vọng Tội tình chi chôn vội chốn điêu tàn Ai cũng đôi lần ham mình học thức cao thâm Ham danh lợi, ham nhiều điều đẹp nữa Nhiều cái ham biến thể cái THAM Dẫu nhân thế nhìn em bằng dao găm, súng đạn Bằng chổi kia, bằng mồi lửa quanh người Nhưng anh vẫn nhìn em bằng lòng vị tha thương xót Ví thử mình một ngày hoá đĩ thoã thì sao?
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào