Lạ quá! Sao lòng cứ nhớ nhung Dáng ai đứng tựa cội ngô đồng Nụ cười phơi phới theo màu áo Còn lại cho tôi những cánh hồng. Thoáng chốc đời người cũng vội qua Chìm trong ký ức của màu hoa Nụ cười phơi phới ngày xuân trước Còn lại trong tôi chút nhạt nhoà. Tháng năm theo con nước lênh đênh Hoa ngô rơi từng đám bồng bềnh Xa rồi hình bóng thanh xuân ấy Sông vẫn trôi dài trong khói xanh. Sống ở quê người em biết không? Tôi thường tìm đến cội ngô đồng Hỏi cây còn nhớ người xưa ấy Đứng hát xuân thì trên bến sông.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào