Những nhành keo đêm trăng Quy Nhơn Nở hoa trắng nhỏ bíu cành luôn Nhánh dài rũ xuống như tơ liễu Gió biển đung đưa khe khẽ mơn Thuở nhỏ tôi thèm ăn trái keo Mặc quần xà loỏn, vác khèo nèo Đưòng cây trái chín, đi tìm chọc Ngước mãi đầu lên quả ngọt treo Ai biết tầm thường trái trẻ con Mà hoa thơm đến rợn kinh hồn Những đêm trăng biển soi mờ ảo Là lúc hoa keo ngào ngạt hương... Tôi bốn năm xa mới trở về Đêm thu bàng bạc mối tình quê Thoắt đưa trong gió canh khuya khoắt Một làn hương           hoa keo                  tràn trề.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào