Hoa gạo
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Minh Quang
Một số bài cùng tác giả
– Chiều quê– Tự răn mình
– Nỗi niềm
– Ngày tình yêu
– Ngày thầy thuốc Việt Nam
Thế là hoa gạo rụng rồi Người ơi ghé lại mà coi trò đời Áo choàng chẳng phủ được voi Nên hoa gạo rụng đỏ trời quê ta Đường về nghĩa địa còn xa Sao người nỡ vội bôn ba đau lòng Mẹ già sống chẳng bao năm Đâu còn nước mắt khóc thầm cho con Mặt trời che khuất đầu non Để chữ tâm lạnh héo mòn nhân gian Một đời luồn cúi bon chen Một đời phe cánh nhúng chàm chẳng ghê Bây giờ tiếng xấu vọng về Mặt dày mày dạn bốn bề quạnh hiu Chim kêu sâu lắng chim kêu Thương cho con trẻ ít nhiều tơ vương Thế gian có lắm con đường Đường ngay thì sợ đường trường chẳng đi Đi vào hẻm tối bất nghì Lòng không ngay thẳng gian nguy khó lường Đời người có một quê hương Mà sao quay mặt xót thương kiếp người Thế là hoa gạo rụng rồi Bước chân ai đó lạc loài trong đêm!!!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào