Đá nở hoa trên vách núi cánh hồng đen bạc những nỗi niềm Người tri kỷ cất tiếng ca từ lồng ngực dồn yêu thương từ quặn thắt đáy lòng Màu đỏ là khăn áo của em Màu xanh điệp trùng là áo của núi Áo của ta đen buồn không trông đợi Cánh hồng đen nở trên vách đứng tình muộn mằn nở giữa lòng nhau Mây gọi mây về trong đêm sâu ướt cả giấc ngủ đầy mộng mị Vách đất dày cái tình lại mỏng Ta bám vào sương mà đi Bát ấu tẩu em hãy nấu non cho ta chết đi mà tình vẫn còn Tình núi đá tưởng bền mà không phải Đá gục bên đường, nắng nhanh tàn, chỉ mây là mãi mãi không tan Chiều Đồng Văn ta ngóng nắng Cô Tiên Dải lụa nhiều màu vấn vít rối lòng ta bỗng quên nhiều điều từng nói Bát rượu ngô không rời miệng ta chợt nhớ những điều mỏng mảnh như sương Mặc ai nhớ ai thương đá vẫn chỉ âm thầm nở hoa trên vách núi cánh hồng đen bạc những nỗi niềm

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào