Hồ Cốc
Đăng bởi Admin
vào 17/03/2026 09:42
Vừa chấm hết rừng thì đã biển Cuộc đua vô tận với thời gian Cây có trăm năm thành cổ thụ Biển nghìn vạn thuở vẫn thanh tân Lô xô bãi cát hòn đá dựng Như tấm lưng trần phơi nắng mưa Song vỗ trùm lên mồ hôi mặn Để ngọn gió rừng lại thổi khô Tôi lại gặp như trong đời thường gặp Một nửa trang nghiêm, một nửa bông đùa Rừng thận trọng còn biển thì hấp tấp Nỗi đau lặng thầm và tiếng hát vô tư Nửa mơ ước và nửa kia hiện thực Trong lòng tôi cứ thế cũng chia ra Nửa vui sướng nửa phập phòng lo sợ Cái giới hạn đời mình bỗng chốc lại lùi xa
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào