Hịch
Một số bài cùng tác giả
– Mùa xuân buồn lắm em ơi– Buổi sáng học trò
– Cần thiết
– Lúc chết
– Tuyệt chiêu
Bằng hơi thở thiên thần Bằng giọng nói đam mê Bằng ngón tay mầu nhiệm Ta truyền: Hỡi Saigon ban đêm mở cửa! Ta truyền: Hãy rộng mở bốn cửa thành Đông Tây Nam Bắc để thơ ta ùa vào từ bốn phía chân trời và thân thể ta ùa vào theo lối mặt trời đi. Hỡi bóng tối hãy cất lên doanh trại. Hãy trấn đóng những nơi hiểm yếu, những mạch máu kinh thành, những đại lộ, công trường, ghế đá công viên. Ta sẽ đi thanh tra những mái tóc bâng quơ, những cánh tay buồn, những mối sầu thơ dại. Ở trong mỗi mối sầu nhỏ bé ta sẽ nhìn thấy hình ảnh nỗi sầu địa ngục của lòng ta. Lúc ta đi, phải tắt hết những đèn xanh đèn đỏ trật tự cuộc đời cho rộng mở trùng trùng cánh cửa hư vô. Những cột đèn phải thắp lên tinh tú. Và theo những khuôn mặt bơ vơ những mắt cô đơn những ngón chân buồn phải nhớ soi đường bằng mắt hải đăng. Ta truyền: Để cuộc nghênh đón ta được thêm phần trọng thể: Những người con gái ngây thơ hãy trở về nhà đi ngủ sau khi đánh răng rửa mặt chải đầu và đọc kinh cầu nguyện ban đêm. Những nhà phê bình văn nghệ rẻ tiền, những thày giáo chạy điểm trong kỳ thi trốn ngay vào bóng tối. Không khí ma quái ấy hãy nhóm lên bằng lửa kiêu sa, bằng ánh sáng vũ trường, bằng phấn son hoang dại. Cho ta đi vào với tâm hồn đau niềm kinh thành bỏ ngỏ. Cho ta đi giữa những phố rộng cây cao những vườn hoa đóng cửa nhìn những lá cành run rẩy mà nghe buồn thảo mộc thấm vào xương. Cho giữa những nghi lễ ban đêm dành cho ta như một đấng uy quyền tuyệt đích ở dương gian ta nghe tiếng ta truyền sang sảng. Ta nghe ở đây hồn ta cất lên tiếng nói: Sao không mang nặng cặp mắt Trần Dần, cánh tay Phùng Quân với thân hình vạm vỡ tình yêu? Sao chỉ về đây nằm gối đầu lên giòng sông lớn, giang tay dài đại lộ mà nghe kinh thành thổi hơi buồn trompette ban đêm. Nghe đại lộ nối dài bằng giọng hát Bích Chiêu... Và tiếng ta truyền phụt tắt. Những xiềng xích quấn lấy thân ta Trong bóng đêm của tâm hồn nổi loạn
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào