Hề chèo
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Vương Trọng
Tặng Xuân Hinh Hề chèo đã bước ra sân Vua quan cũng mặc, quần thần sá chi Dẫm lên phép tắc, quyền uy Vương triều chỉ có bước đi của Hề! Mặt mày màu sắc hết chê Má tròn đỏ cục, mũi xoè đỏ tươi Đã hề thì thích sứt môi Cái mồm càng rộng, tiếng cười càng sâu. Khác người mọc ngược chòm râu Chỏng chơ sợi tóc - ngang đầu cũng khăn Mồm sinh ra chẳng được ăn Tiếng cười, tiếng nói ai ngăn được Hề? Cái gàn, cái dở trăm quê Hề xin lĩnh tất mang về biếu quan Thói đời phụ bạc, đa đoan Hề phơi ra giữa thế gian mà cười. Có bao nhiêu thứ trên đời Mất đi chẳng mất niềm vui của làng. Hội chèo những lúc xuân sang Nghìn năm xin để Hề mang tiếng cười!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào