Hát gọi hạt giống
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Trần Quang Quý
Hãy cựa mình nào Mẹ ta gieo xuống Mẹ gieo vào đất một đời hi vọng Một đời đi mãi mà không ngoài ruộng Một đời ru mãi vẫn trong cánh cò. Tuổi xanh của mẹ chạy ngược về xa xăm Chỉ còn tiếng chân mỏng dần trên đất Hãy cựa mình nào hạt ơi nghe chăng Gió lạnh ngày đông thổi cùn lưng mẹ. Một đời gieo hạt để đất làm đất Một đời mong khát cho cây làm cây Bao nhiêu trái ngọt bàn tay dâng hết Bao mùa hái gặt trên bóng mẹ gầy. Con đường chiều quê xiêu xiêu gánh rạ Thăm thẳm bờ đê dốc hun hút gió Cối trầu trong khuya cầm canh đèn đỏ Cựa mình hạt ơi! Ta nghe sương rơi ta nghe mưa rơi Mà nghe mẹ thở nghẹn từng âu lo Hãy mọc lên nào đừng im lặng thế Kẻo mà hi vọng mãi là trong đất Kẻo mùa hái gặt mãi là trong mơ...
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào